Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Nắng sẽ lên và sương mù sẽ tan...

Phan Tâm 2013-01-11 19:45 Bài Học Cuộc Sống Comments(21)
Lại thêm một ngày đông rét buốt với mưa bay lất phất và những cơn gió rét bất chợt ùa về. Hôm nay trời u ám thật,  sương dày đặc, những tia nắng yếu ớt không đủ sức xuyên qua tầng mây xám xịt. Nó ngồi tựa cửa, mắt nhìn xa xăm, thoáng buồn vu vơ, một cảm giác cô đơn xâm chiếm trái tim nó. trời u ám và trái tim nó cũng thế. Một nỗi nhớ chông chênh giữa những cảm xúc vô định. Sao mà trống vắng đến thế...?
- Bing boong!

Tiếng chuông như đưa nó trở về hiện tại. Có ai đó ở trước cổng nhà nó. Hóa ra là bác đưa thư - người mà có lẽ sẽ mang cho nó chút nắng chăng? Mắt nó háo hức. Nhanh như sóc, nó chạy ra mở cổng.
- Cháu chào bác, có thư của cháu phải không bác? - Nó nôn nóng - chào cô bé. đây, "tin phương xa" gửi về cho cháu đây. À, còn một gói bưu phẩm nữa. - bác lấy lá thư và một gói vuông từ trong cặp trao cho nó.
- Dạ, cháu cảm ơn bác.

Ký nhận và chào tạm biệt bác đưa thư xong, nó chạy nhanh vào nhà để gặp nhấm niềm hạnh phúc, sung sướng hệt như trẻ con được kẹo. Chẳng cần xem tên người gửi nó cũng biết lá thư và gói bưu phẩm kia đến từ một nơi cách nó nửa vòng trái đất, từ một người rất đặc biệt. Đầu tiên là gói bưu phẩm. Dưới lớp giấy được gói cẩn thận là một hộp quà vuông vuông màu xanh da trời có đính nơ trắng - hai màu nó thích nhất. "wow!" - nó há hốc mồm và tròn xoe mắt nhìn.
Bên trong chiếc hộp đầy ắp những viên chocolate bọc giấy đủ màu sắc - cũng lại là món nó mê tít. Rồi nó cẩn thận mở lá thư, nhẹ nhàng và tỉ mỉ. Cứ như mở một chiếc hộp thần kỳ và sợ rằng phép màu sẽ bay đi mất. Phong thư được mở ra, vẫn là những dòng chữ quen thuộc ngày nào.....
Nắng sẽ lên và sương mù sẽ tan...

Paris, ngày...tháng...năm...
Nhóc Mít ướt của tớ!
Không biết bây giờ cậu đang làm nhỉ? Bây giờ là 0 giờ 23 phút giờ Paris, ngoài trời tuyết đang rơi, tớ đang ngồi đây và viết những dòng này cho cậu. Lá thư thứ mấy rồi cậu nhỉ? À, lá thứ sáu rồi. Vậy là đã nửa năm tớ xa cậu, xa mái trường, xa Sài Gòn đầy nắng để đến đất nước Pháp xa xôi, đến với ước mơ trở thành kiến trúc sư tương lai. Mặc dù vẫn gặp nhau hằng ngày trên Facebook hay Yahoo nhưng tớ vẫn muốn viết cho cậu những lá thư bằng tất cả nỗi nhớ.....

Thế là đã đi qua một mùa Noel rồi cậu nhỉ. Noel đầu tiên tớ xa Sài Gòn, xa cô bạn nhỏ, đón Giáng sinh trong cô đơn và rét buốt. Mùa đông ở đây lạnh lắm cậu ạ, lạnh lắm, vì không có cậu. Đêm Giáng sinh ở Paris rất đẹp, rất lung linh, nhưng tất cả với tớ thật tẻ nhạt. Một mình lang thang ra nhà thờ Đức Bà, ước gì tớ có thể nắm tay cậu cùng quỳ dưới chân Đức Mẹ để cầu xin một nguyện ước nho nhỏ, cùng nhau ngắm tháp Eiffel lung linh trong màn đêm, cùng giang tay đón tuyết rơi và ngắm những con phố nhỏ tắm mình trong tuyết trắng, rồi dừng chân bên một quán vắng nào đó, uống món trà sữa nóng mà cậu thích... Lẫn vào dòng người đông đúc kia nhưng sao tớ vẫn thấy trống trãi quá. Nhớ phố xá thân quen, nhộn nhịp vào những ngày cuối năm, nhớ cái se lạnh của ngày đông Sài Gòn, nhớ hơi ấm từ bàn tay ai đó... tớ nhớ cậu, nhớ Noel sài Gòn da diết ....

Cậu biết không, ước gì tớ có cánh cửa như ý của Doraemon thì hay biết mấy. Tớ sẽ chạy về Việt Nam bất cứ khi nào nhớ cậu mà không cần chờ đến kỳ nghỉ hè. Mỗi sáng sẽ vấn đến đón cậu đến trường bằng xe đạp, ngắm nhìn phố phường đón ngày mới trong hơi thở trẻ trung thường nhật. Rối tớ trở về Pháp đón xe bus đến trường. Chiều, đến đón cậu ở trung tâm Anh ngữ rồi lang thang ngắm hoàng hôn, nhìn dòng người vội vã khi những tia nắng cuối ngày dần tắt lịm. Cùng nhau ngồi trên chiếc ghế đá quen nơi công viên gần nhà, lắng nghe tiếng âm thanh từ cây đàn guitar của tớ.... những điều đơn giản nhưng thật hạnh phúc.

Cậu biết không, mùa đông không có cậu, ngày dài hơn và đêm rét buốt hơn. Tớ trôi dần trong cái cảm giác chông chênh và cô đơn đến khó tả, tớ đã thua trong cuộc vật lộn không cân sức ấy, và cuối cùng bị nhấn chìm trong cái cảm giác cồn cào vì nhớ cậu. Và rồi tớ chỉ tìm được nơi bình yên trong giấc mơ, vì nơi ấy có cậu.

Cậu còn nhớ lần cậu bị tai nạn giao thông không? Đến bây giờ trên trán cậu vẫn còn vết sẹo để lại từ cái ngày kinh hoàng ấy. Cậu đã ngủ suốt hai ngày đấy, biết không? Đó là ngày khủng khiếp nhất cuộc đời tớ. Tớ sợ lắm, sợ đôi mắt cậu sẽ không mở ra nhìn tớ nữa, sợ phải ray rứt một đời vì một điều chưa nói. Cậu biết không, tớ đã cầu xin Chúa hãy để tớ được làm cánh chuồn chuồn xanh và ban cho cậu một phép màu, giống như trong một câu chuyện mà tớ và cậu đã từng đọc, nhớ không Nhóc? Đừng bao giờ làm tớ sợ như thế nữa, hứa nha!

Không biết cậu có nhớ lời tớ dặn không? Có đi ngủ sớm mỗi tối và mặc thêm áo ấm khi đến trường vào mỗi sáng? Hay lại vẫn cặm cụi bên trang sách khi đồng hồ điểm mười hai tiếng? Và bị cảm lạnh do cái tính hay quên mà không mang theo áo ấm? Tớ biết cậu rất sợ uống thuốc, vậy nên nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, nhớ chưa Nhóc?
Ngoài kia tuyết vẫn rơi, cái cô đơn vẫn cứ tham lam choán hết chỗ trong con tim chật hẹp của tớ. Sài Gòn bây giờ chắc không lạnh bằng nơi đây, phải không Nhóc?
Nhớ Nhóc nhiều!
Panda của nhóc.


Nó ôm lá thư vào lòng, mắt nhòa đi trong nước mắt hạnh phúc. một hơi ấm lan tỏa trong tim.... Đông đã qua hay chưa?  Với nó giờ đây điều đó không còn quan trọng nữa. Vì với nó, một hơi ấm gửi về từ phương xa đã là quá đủ. Và nó tin chắc rằng rồi đây, nắng sẽ lên và sương mù sẽ tan.....

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 5.0/5 (3 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


lê thi hương 2015-03-06
Thât là cảm đông và đây ngương mô .
tuthankh0c 2013-07-02
paj vjt that cam d0ng. nh0k 0j, t se maj d0j p
mit 2013-05-23
"Nang se len va suong mu se tan"
anh ngoc 2013-03-02
Doc ma tkay cam dong wa ak? Co duoc tjnh yeu nku zay tkj hah phuc wa nkj?
tungphuong 2013-02-05
That la xuc dong va y nghja sau con mua troj laj sang dung k chj can co njem tjn va ty su lac wan va hj vong du trong muon van toj tam kho khan van choj loa va am am paj k
Quẩy lên